Cập nhật Full nhanh nhất Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy tác giả Thúy Hường trên Web Truyện Online thuộc thể loại Ngôn Tình, Ngược, Sủng. Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp. Cô và hắn, là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô gặp hắn trong
Lẽ ra cô định để giành lần đầu tiên của mình cho người đàn ông mà cô yêu, nhưng giờ thì hay rồi. Cố Thừa Duật, cứ đợi đấy cho tôi! Đúng lúc đó, ở bên ngoài có người hầu lễ phép gõ cửa: - Thiếu phu nhân, mời cô xuống dưới nhà ăn sáng ạ. Nghe người hầu
lUj41. Hứa Minh vẫn chăm chú quan sát nét mặt Cố Thừa Duật từ từ thay đổi. Rồi anh ta khẽ lẩm bẩm một câu nhưng Cố Thừa Duật lại vô tình nghe thấy- Kì lạ, rõ ràng thích người ta vậy mà lại ly hôn. Không ngờ cũng có ngày cậu ta hối hận như Cố Thừa Duật nào còn tâm trạng tính toán hay so đo gì với Hứa Minh chứ, hắn chỉ im lặng rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng bệnh của Giai hôm sau Giai Tuyết khỏi ốm, Cố Thừa Duật đích thân tới đón Giai Tuyết về nhà. Sau đó hắn làm thủ tục chuyển trường cho Giai Tuyết, không muốn con bé dính dáng gì tới con của Vân Vy nữa. Giai Tuyết rất buồn, nhưng cô bé không dám làm loạn, chỉ biết ngoan ngoãn nghe Tuyết tuy đã khỏi ốm, nhưng kể từ lần đó cô bé có vẻ ít nói hơn. Lại cộng thêm cả việc chuyển trường, cho nên Giai Tuyết không hề có bạn bè để chơi cùng. Hôm nay cô bé nghỉ học ở nhà, Cố Thừa Duật cũng mang hết công việc về nhà để làm để có thời gian dành cho Giai Tuyết nhiều Y Nhiên thì sang xuân mới quay phim xong, cho nên mấy ngày này chỉ có Cố Thừa Duật ở nhà với Giai Tuyết....Tiểu Nghiêm nghe cô giáo nói Giai Tuyết bị ốm rất nặng nên đã chuyển trường, thằng bé khóc suốt cả buổi. Các cô không dỗ được nên bất đắc dĩ phải gọi điện cho Vân Vy mấy ngày nay cũng đỡ bận hơn, do dự án của tổ gần như đã hoàn thành xong rồi. Nhưng Hắc Khải lại khác, anh là phó giám đốc, quyền hành chỉ dưới mình Hắc Sát. Anh lại có một chuyến đi công tác dài ngày ở thành phố C Vy sau khi nghe cô giáo kể lại mọi chuyện, cô lo lắng vô cùng, lập tức xin Hắc Sát nghỉ phép ngày hôm nay vì có việc gấp. Hắc Sát lập tức đồng Vy tới trường đón Tiểu Nghiêm về nhà, thằng bé vẫn khóc lóc sướt mướt, Vân Vy nhìn mà thấy thương. Nhưng cô dỗ mãi thằng bé cũng không chịu nín, gặng hỏi là có chuyện gì xảy ra thì thằng bé mới trả lời- Huhu Giai Tuyết chuyển trường rồi, cô giáo nói Giai Tuyết bị ốm nặng nên mới chuyển trường. Con lo cho bạn Giai Vy nhìn Tiểu Nghiêm còn nhỏ mà đã biết lo lắng cho bạn bè như vậy, lòng cô lại nhói đau. Cô ước gì năm đó cô cũng làm được như vậy với Phương Hà thì ít ra bây giờ Phương Hà vẫn còn sống tốt. Và...mối quan hệ giữa cô và Cố Thừa Duật cũng sẽ không trở nên tồi tệ như năm trôi qua như vậy, cô vẫn chưa thể tới thăm mộ của Phương Hà để nói lời xin lỗi với cô ấy. Lòng cô rất áy náy, cảm giác tội lỗi khiến cho cô bao nhiêu lâu nay luôn ám ảnh. Cho nên ngay từ khi Tiểu Nghiêm còn nhỏ cô đã dặn thằng bé là không được phép bỏ rơi bạn bè của mình, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Vậy mà giờ đây chính cô lại chia cắt Tiểu Nghiêm và Giai Vy nghĩ cũng cảm thấy thương Giai Tuyết, ở cùng với người phụ nữ như Mạc Y Nhiên, liệu rằng Giai Tuyết có thể vui vẻ được không? Nếu như không phải là vì Cố Thừa Duật, cô cũng sẽ không làm quá quắt như vậy. Thật ra Giai Tuyết là một cô bé ngoan, Vân Vy thực sự rất thích cô Nghiêm liền kéo váy Vân Vy, thằng bé mới lau nước mắt đi, liền nũng nịu- Mẹ ơi cho con tới thăm Giai Tuyết được không?Vân Vy khó xử, cô rất muốn đồng ý, cũng muốn đi xem xem sức khoẻ Giai Tuyết tốt lên chưa? Nhưng mà...Cố Thừa Duật thực sự là một chướng ngại vật rất lớn đối với cô. Cô sợ những lúc đối mặt với hắn, sợ rằng bản thân mình sẽ mềm lòng mà không thể buông bỏ được tình cảm của Vy quay mặt đi, cố giấu nước mắt. Cô lạnh lùng nói với con- Con có thôi không hả? Không đi gì hết, ở nhà cho Vy vừa nói xong, Tiểu Nghiêm đã oà khóc lớn- Huhu, mẹ láo, con giận mẹ...Rồi Tiểu Nghiêm chạy một mạch lên phòng, chỉ còn mình Vân Vy đứng bất động giữa phòng khách. Cô đau khổ, từ từ ngã xuống ghế trời nói cô phải làm sao đây? Khó khăn lắm cô mới cố quên được hình ảnh của Cố Thừa Duật, vậy mà ông trời lại bắt con trai cô phải dính dáng tới nhà họ Cố lần nữa. Chẳng nhẽ cứ bắt buộc phải là nhà họ Cố sao?Vân Vy bất lực, cô chậm chạp lê bước lên phòng rồi đóng cửa lại. Cô nằm trong phòng tủi thân khóc, Hắc Khải có gọi điện cho cô nhưng cô không nghe máy....- Chú tài xế đẹp trai ơi, có thể cho con đi nhờ xe không ạ?Chú tài xế nghe đứa trẻ trước mặt nói vậy, thích thú cười- Thế cháu có tiền không hả?- Dạ có bé cười dễ thương, lấy trong cặp ra một phong bao lì xì trong đó có chứa tiền dành dụm của mình. Nhưng chỉ là vài đồng lẻ được ba mẹ lì xì mỗi lần tết tài xế bị sự dễ thương của thằng bé trước mặt chọc cho bật cười, chú ấy liền xoa đầu thằng bé- Chú đùa thôi, chú không lấy tiền của cháu đâu. Giờ cháu muốn đi đâu nhỉ?- Con cảm ơn chú rất nhiều, con muốn tới...biệt thự lớn nhất thành phố này Nghiêm đảo mắt suy nghĩ một lát, nhưng không tài nào đoán ra được nhà Giai Tuyết ở chỗ nào. Lần trước quên vẫn chưa hỏi Giai Tuyết, với lại kể từ lần đó Tiểu Nghiêm đã không được gặp mặt Giai Tuyết nữa Nghiêm chỉ nhớ là nhà của Giai Tuyết rất to, rất đẹp, giống như một toà lâu đài tài xế nghe vậy thì cũng ngẩn người hồi lâu, chú ấy suy nghĩ một lát. Biệt thự lớn nhất thành phố này chỉ có biệt thự Vân gia và Cố gia thôi. Nhưng Vân gia xảy ra biến cố, ngôi biệt thự đó nghe nói đã được bán đi, căn bản là không còn người ở nữa. Vậy thì chỉ còn biệt thự Cố gia mà tài xế không chắc chắn lắm, nhưng vẫn quyết định sẽ đưa Tiểu Nghiêm tới biệt thự Cố Nghiêm sau khi trèo lên xe rồi, thằng bé mới lấy trong cặp ra một hộp bánh, ngắm nhìn hồi lâu. Khi nãy Tiểu Nghiêm ngồi khóc ở trong phòng, khóc được một lúc thì lại cảm thấy đói vô cùng. Cho nên Tiểu Nghiêm đã bước ra khỏi phòng để đi tìm đồ ăn đồ ăn vặt trên tay, Tiểu Nghiêm bỗng nhớ tới Giai Tuyết từng nói là cô bé chưa bao giờ được ăn đồ ăn vặt, bởi vì ba nói trẻ con ăn nhiều đồ ăn vặt không tốt. Giai Tuyết chỉ được ăn cơm mà thôi, nhưng mà khi ba không ở nhà thì mẹ Mạc Y Nhiên toàn bắt Giai Tuyết ăn những món mà Giai Tuyết không thể ăn được. Có lẽ là vì mẹ Mạc Y Nhiên thích những món đó, cho nên mới kêu đầu bếp suốt ngày làm những món đó mà không hề nghĩ tới Giai Tuyết có bị dị ứng hay Nghiêm lúc này mới ngó ngang ngó dọc, không thấy mẹ mình đâu, thằng bé bỗng nghĩ ra một ý tưởng. Nhưng suy nghĩ của trẻ con cũng chỉ rất đơn giản, Tiểu Nghiêm nghĩ là mẹ sẽ không tức giận đâu, vì Tiểu Nghiêm mang đồ ăn vặt tới cho bạn mà. Mẹ sẽ cực kì vui vì Tiểu Nghiêm làm việc đây ở Pari, lúc ba Hắc Khải còn rảnh thường hay dạy Tiểu Nghiêm một số cách ứng xử trong cuộc sống. Tiểu Nghiêm thông minh nên tiếp thu rất nhanh, ba Hắc Khải nói khi mình muốn đi đâu đó thì phải có tiền. Ba còn nói là Tiểu Nghiêm dễ thương như vậy, chỉ cần ra đường vẫy tay nhất định sẽ có tài xế chịu dừng lại để chở Tiểu Nghiêm thích thú vô cùng, lập tức đeo cặp nhỏ của mình và mở cửa ra khỏi nhà. Tiểu Nghiêm cũng muốn thử xem những lời mà ba Hắc Khải nói có phải thật không?Vẫy tay mãi, cuối cùng cũng có một xe taxi dừng lại chở Tiểu Nghiêm, thằng bé vui ơi là vui. Xem ra là ba Hắc Khải không phải nói điêu rồi, Tiểu Nghiêm thực sự rất dễ thương tới biệt thự Cố gia...Tiểu Nghiêm nhìn thấy biệt thự to lớn hiện lên trước mắt, thằng bé liền reo lên. Chính là chỗ này tài xế vẫn không quên hỏi lại để chắc chắn xem đây có phải là nơi thằng bé muốn tới không?- Phải chỗ này không cháu?- Dạ phải ạ, con cảm ơn chú Nghiêm mỉm cười dễ thương, mở cặp ra lấy một cây kẹo mút đưa cho chú tài xế- Mẹ nói là phải cảm ơn người khác bằng kẹo tài xe thấy Tiểu Nghiêm cực kì dễ thương, cũng không nỡ từ chối, đành cầm kẹo mút của thằng bé- Vậy chú cảm ơn Vâng ạ, con chào khi xuống xe, Tiểu Nghiêm một mình đứng trước cổng biệt thự rộng lớn. Thằng bé ngẩng mặt lên nhìn cánh cổng đã khoá chặt, phải bấm chuông thì mới có người ra mở cửa. Nhưng mà chuông ở cao quá, Tiểu Nghiêm không bấm được Nghiêm buồn bã ngồi ở trước cổng một lúc để chờ có người qua thì cầu cứu, chờ mãi cũng thấy một chị xinh đẹp xuất hiện. Tiểu Nghiêm liền nắm lấy váy chị ấy- Chị xinh đẹp ơi, chị có thể giúp em bấm chuông được không ạ?An Phương đột nhiên bị trẻ con kéo váy lại, cô liền cúi đầu xuống nhìn. Là một cậu nhóc cực kì dễ thương, An Phương cũng không nỡ từ chối. Với lại hôm nay cô tới đây là có việc muốn tìm Vân Vy. Nghe nói Vân Vy kết hôn với Cố Thừa Duật rồi, nhưng mà 5 năm nay An Phương không còn nghe tin tức về Vân Vy nữa. Là một người bạn của Vân Vy, An Phương cũng thật lòng lo lắng cho cô. Không biết hôm đó An Phương cảnh cáo Vân Vy, ám chỉ rằng Cố Thừa Duật đang muốn trả thù Vân Vy, Vân Vy có tin lời không Phương bước tới cổng, cô bấm chuông. Ngay lập tức Tiểu An giúp việc chạy tới mở cửa. Tiểu Nghiêm vui vẻ vô cùng, thằng nhóc liền cúi đầu cảm ơn An Phương rồi chạy An giật mình, định đuổi theo Tiểu Nghiêm thì bị An Phương giữ lại- Cô gì ơi, tôi tới tìm Vân Vy. Cho hỏi cô ấy có nhà không ạ?Tiểu An nghe nhắc tới cái tên Vân Vy thì khuôn mặt lập tức biến sắc, sau đó cô ấy ngó ngang ngó dọc, thấy không có ai thì mới ghé vào tai An Phương nói nhỏ- Cô không biết gì sao, thiếu gia và thiếu phu nhân ly hôn được 5 năm rồi. Thương thiếu phu nhân quá, tới giờ tôi vẫn còn nhớ nét mặt bi thương của cô ấy lúc đó. Hazz...!
Cùng thời điểm đó, tại phòng bệnh vip của bệnh viện tư nhân thành phố S...Mạc Y Nhiên ngủ ngon lành tới giờ này mới tỉnh dậy, nhưng khi vừa tỉnh đã không thấy Cố Thừa Duật đâu nữa. Cô ta hốt hoảng vội vã bước xuống giường, định chạy đi tìm Cố Thừa Duật thì lúc đó cánh cửa phòng mở vào là một người đàn ông mặc âu phục màu đen lịch sự, khuôn mặt trước giờ chỉ có một biểu cảm duy nhất, đó là lạnh lùng. Người đàn ông này Mạc Y Nhiên biết, anh ta chính là Vũ Luận, trợ lí thân cận bên cạnh Cố Thừa Luận bước lại về phía Mạc Y Nhiên, tay cầm theo túi đồ- Cố tổng bảo cô thay đồ rồi xuất viện ạ!Váy dạ hội hôm qua của Mạc Y Nhiên đã bị bẩn hết, căn bản không dùng được nữa. Vì thế nên Cố Thừa Duật mới bảo Vũ Luận chuẩn bị đồ mới cho Y Nhiên xong câu này, Y Nhiên cũng được an ủi phần nào, nhưng cô ta vẫn không quên hỏi- Thế Duật đâu, sao anh ấy không tới?Mạc Y Nhiên lo sợ là Cố Thừa Duật trở về nhà với Vân Vy, điều đó sẽ gây bất lợi cho cô ta vô cùng. Nhất là hôm qua, rõ ràng là Cố Thừa Duật lửa ghen hừng hực khi Hàn Dạ Ảnh đưa Vân Vy đi. Xem ra không thể xem thường Vân Vy được Luận chỉ hờ hững đáp lại theo lời dặn của Cố Thừa Duật từ trước- Cố tổng bận rộn chuẩn bị cho buổi tiệc kỉ niệm ngày cưới của lão gia và lão phu nhân rồi, nên không thể tới đón Mạc tiểu thư Y Nhiên gật gù, thì ra là chuẩn bị cho buổi lễ kỉ niệm ngày cưới. Nhân cơ hội này, phải gây chú ý với lão gia và lão phu nhân để lấy lòng hai người họ mới được. Nếu không sau này dù có đánh bại được Vân Vy, nhưng trưởng bối của nhà họ Cố cũng không phải dạng tầm thường gì Y Nhiên thay xong váy, liền bước ra cùng Vũ Luận. Thật ra Vũ Luận cũng chỉ nhận mệnh lệnh của Cố Thừa Duật mà thôi, trong lòng anh ta vẫn cảm thấy chức thiếu phu nhân họ Cố phù hợp với Vân Vy hơn. Tuy cô có hơi bướng bỉnh một chút, nhưng cô đối xử với thuộc hạ không tới nỗi tệ. Còn cô tiểu thư Y Nhiên này, còn chưa bước chân vào nhà họ Cố mà đã bắt đầu giương võ ra oai nhiên mối quan hệ giữa Y Nhiên và Cố Thừa Duật, Vũ Luận biết, nhưng anh ta cũng không dám can thiệp nhiều chuyện của chủ nhân làm gì. Anh ta cũng có suy nghĩ giống Hàn Dạ Ảnh, thật không hiểu tại sao thiếu gia nhà mình lại dại dột như vậy cơ chứ? Có vợ đẹp như Vân Vy mà còn đi ngoại tình ở bên ngoài, đúng là Y Nhiên đang trầm ngâm suy nghĩ, không hề để ý tới ánh mắt khác lạ của Vũ Luận khi nhìn mình."Bữa tiệc lớn của nhà họ Cố, chắc chắn phải có thiệp mời mới được vào nhỉ?" Tức thật, Cố Thừa Duật lại không có đưa thiệp mời cho Mạc Y Nhiên. Cô ta bất mãn vô À, trợ lí Vũ này, tôi nhờ anh một chuyện được không?Vào tình huống khẩn cấp này, chỉ có thể nhờ vả Vũ Luận được thôi. Vũ Luận vừa lái xe, vừa liếc nhìn Y Nhiên- Tiểu thư cứ nói!- Chuyện là bữa tiệc tối nay của nhà họ Cố, anh giúp tôi có được không?...Buổi tối, tại đại sảnh chính của biệt thự Cố gia tổ chức một bữa tiệc long trọng. Khách khứa khắp nơi đều tới dự và chúc phúc cho Cố lão gia và Cố phu nhân. Ai ai cũng váy dạ hội đẹp đẽ, một thân âu phục sang trọng. Không khí bữa tiệc nhộn nhịp hẳn. Tiếng đàn violon trầm bổng nghe vô cùng êm đèn lung linh chiếu vào Vân Vy và Cố Thừa Duật đang từ từ bước xuống cầu thang. Vân Vy mặc váy dạ hội màu tím huyền ảo, có xẻ tà làm tôn lên đôi chân dài trắng ngần không tì vết của cô. Khuôn mặt cô đã xinh đẹp sẵn, nay chỉ điểm thêm chút son, làn da mịn màng như em bé, khiến cho người ta chỉ muốn nhéo một cái mà thôi. Mái tóc đen mượt mà được búi lên, lộ ra chiếc cổ cao kiêu hãnh. Trên môi cô là một nụ cười tươi như hoa như ngọc, cô yêu kiều khoác tay Cố Thừa Duật và bước xuống cầu thang. Nhìn hai người đẹp đôi vô Thừa Duật cũng diện âu phục sang trọng màu tối, khuôn mặt anh tuấn không một góc chết khiến cho bao phụ nữ điên đảo. Nhưng khuôn mặt đó dường như vô cảm với tất cả mọi người, chỉ duy ánh mắt khi nhìn Vân Vy là tràn đầy tình yêu người tấm tắc khen Vân Vy và Cố Thừa Duật đẹp đôi, thấy vậy Cố Thừa Duật cũng chỉ hơi cong Vy vô thức ngước lên nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng bên cạnh mình, trái tim cô vô cớ lại rung động. Cô đỏ mặt xấu hổ, vội vã cụp mắt ngờ Cố Thừa Duật lại cúi đầu xuống, ghé vào tai cô nói nhỏ- Lát cô không uống được rượu, uống nước hoa quả nhé!Câu nói của Cố Thừa Duật khiến cho trái tim nhỏ bé của cô đập nhanh hơn nữa. Tại sao hắn lại nói như vậy? Dù sao cô với hắn cũng chỉ diễn kịch mà thôi, hắn đâu cần phải quan tâm cô quá mức như vậy chứ?Vân Vy khẽ cắn cắn đôi môi đỏ mọng, rồi cũng ngoan ngoãn gật đầu. Cố Thừa Duật cong môi cười, nhẹ nhàng vỗ về cô- Ngoan! Tôi qua bên kia một lát, cô đứng đây chờ Thừa Duật lưu luyến tách khỏi cô, buông tay khỏi da thịt mềm mại của cô, hắn cảm thấy có chút mất mát. Cô thực sự rất đẹp, rất rất đẹp. Ngày hôm nay, khi nhìn cô trong chiếc váy dạ hội do hắn đích thân chọn này, hắn quả thực đã rung mà, cho dù thế nào đi chăng nữa, rung động cũng chỉ là đã từng mà thôi. Bởi vì...hắn hận cô đến từng xương ra phía xa xa, Cố Thừa Duật vô thức quay người lại nhìn cô, ánh mắt loé lên tia lạnh lúc sau, Cố Thừa Duật mới quay trở lại, dẫn Vân Vy tới từng bàn tiệc một để mời rượu chúc mừng. Bố mẹ Cố và bố mẹ Vân hài lòng lắm, bốn người bọn họ ngồi ở phía xa xa liên tục bàn chuyện của hậu bối. Bữa tiệc càng trở nên sôi nổi Vy lúc này cảm thấy đau bụng, nhưng cô vẫn cố gắng gượng để cùng Cố Thừa Duật đi mời rượu. May mà cô chỉ uống nước hoa Thừa Duật thấy cô nhăn mặt, liền ghé xuống quan tâm hỏi- Sao vậy?- Không có gì...Vân Vy miễn cưỡng nở nụ cười, tỏ ra là mình vẫn ổn. Cố Thừa Duật mím môi nhìn cô, rồi dẫn cô qua ghế trống ở phía xa xa kia- Thế cô ngồi đây đi, tôi tự đi là được Nhưng như vậy không hay cho Vy chần chừ. Cô chỉ là đau bụng tới tháng thôi, cố gắng gượng một chút cũng được mà. Cố Thừa Duật nghiêm mặt, không cho cô đi nữa- Tôi bảo cô ngồi yên đây thì cô cứ ngồi, lát nữa tôi sẽ kêu người đưa nước ấm cho một câu nói vô tình của Cố Thừa Duật, nó lại khiến cho trái tim cô ấm áp tới lạ. Cô bất ngờ tới nỗi trợn tròn mắt nhìn hắn. Tại sao, tại sao hắn lại biết hôm nay là ngày đèn đỏ của cô?Vân Vy lại vô thức đỏ mặt, cô gật gật đầu. Thật ra còn rất nhiều thứ cô chưa biết về hắn, cô cảm thấy người vợ như mình thật vô tâm Thừa Duật dặn dò cô xong, liền quay trở lại bàn tiệc. Ai ai cũng tấm tắc khen hắn là một người chồng chu đáo, biết yêu thương vợ. Cố Thừa Duật chỉ khiêm tốn cười nhẹ, nhưng bên trong là một lòng dạ khó phía xa xa, ánh mắt Mạc Y Nhiên liên tục nhìn chằm chằm vào Vân Vy và Cố Thừa Duật. Bữa tiệc hôm nay, cô ta cũng chỉ len lén tới dự. May mà Vũ Luận còn thừa một tấm thiệp nên cô ta mới có thể tới dự được. Nhìn thấy Vân Vy và Cố Thừa Duật hạnh phúc vô cùng, Y Nhiên vô thức nắm chặt tay mình lại. Cô ta nghiến răng nghiến lợi"Cứ chờ đó, rồi vị trí thiếu phu nhân họ Cố sẽ thuộc về tôi mà thôi."
Giới thiệu Cô và hắn, là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô gặp hắn trong lần xem mắt thứ n của mình, còn hắn thì là lần đầu gặp cô gái ngỗ ngược như cô. Ngày đầu gặp nhau, ma xui quỷ khiến hai người về chung một nhà với nhau. Cô không ưa hắn một chút nào, bởi vì ngay sau khi mới đi đăng kí kết hôn xong, hắn đã để lại cho cô một ấn tượng rất tồi tệ, đó là bỏ lại mình cô ở trước cửa Cục dân chính, hại cô phải ôm cục tức trong bụng mà về nhà. Sau đó về tới nhà, Vân Vy mới biết thì ra là bố mẹ hai bên đã tính sẵn tương lai cho cả hai rồi, lần này cô muốn chạy cũng không thể nào chạy thoát nổi. Chuyện này Cố Thừa Duật, chồng cô, cũng biết. Trước đó cô và hắn đã thoả thuận là sẽ không ai can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, đường ai người nấy đi. Nhưng không may là mẹ chồng đã tính kế hoạch sẵn, phòng trường hợp cô và hắn không chịu hợp tác. Ngay vào đêm tân hôn, cô cùng hắn triền miên ân ái. Chính cô cũng không hề nhận ra rằng, kể từ giây phút đó, địa ngục của đời cô bắt đầu ập tới.
Giới thiệuHai người chẳng có gì ngoài một cuộc hôn nhân trên giấy gặp nhau trong một lần xem mắt, chẳng thể nhớ nổi lần nào vì cô đã trải qua vô số cuộc gặp mặt thế này người kia lại là lần đầu đụng trúng một cô gái ngỗ ngược như kì cục là cứ nghĩ không thể nào có khả năng, vậy mà quanh đi quẩn lại, hai người lại thật sự về chung ra, cha mẹ cả hai người đã tính toán đâu vào đấy, cả hai dù có muốn hay không, cũng sẽ kết hôn..Vân Vy và Cố Thừa Duật biết được chuyện này, cũng biết không có cách nào phản định là mạnh ai nấy sống, thân ai nấy lo, nhưng mà người lớn trong nhà tinh tới cỡ nào, làm gì để hai bạn trẻ qua mặt dễ dàng, vì thế đêm tân hôn ấy, cô và hắn đều ở trong kế hoạch của mẹ chồng, hai người đã triền miên ân cô cũng không hề nhận ra rằng, kể từ giây phút đó, địa ngục của đời cô bắt đầu ập tới.
Đọc truyện Ông xã vô tâm phu nhân còn muốn chạy full full miễn phí được cập nhật nhanh nhất tại Review Ông xã vô tâm phu nhân còn muốn chạy full, Ông xã vô tâm phu nhân, còn muốn chạy full review mới nhất và hay nhất chỉ có tại Đang xem ông xã vô tâm phu nhân Nội dung Truyện Ông Xã Vô Tâm Phu Nhân, Còn Muốn Chạy của tác giả Thúy Hường – Vân Vy nhất thời ngắm hắn tới mức ngây người, cô theo phản xạ mà nuốt nước bọt. Không hiểu sao nhìn thấy hắn trong bộ dạng “ngon” như thế, lòng cô lại thêm không dễ chịu. Khó chịu quá, nóng quá… Cô không hề tinh thần được gì nhiều nữa, ngay lập tức chạy tới bao bọc lấy hắn như 1 bé mèo hoang tinh nghịch. Còn Cố Thừa Duật, khi thấy chủ động đột ngột của cô, hắn hơi ngẩn người mà trợn tròn ánh mắt cô. Đã lâu lắm rồi cảm thấy không được bắn súng, Lưu An rất hào hứng. Cậu ta là tay súng bách phát bách trúng, ứng phó với 1 tên Phong Ức thôi cũng chẳng có chủ đề gì. Hắc Khải bảo Lưu An tấn công lạc hướng Phong Ức trước, tiếp đó sẽ cho Lưu An tuỳ ý bắn Phong Ức. Lưu An tuân lệnh và âm thầm bước đi một góc khác của khu công xưởng bỏ hoang, nổ một phát súng. Ngay khi tiếng súng vang lên, nằm trong Phong Ức đến cả Vân Vy đều giật thột. Xem thêm Giật Mí Mắt Dưới Bên Trái – Mí Mắt Giật Liên Tục, Điềm Báo Điều Gì Phong Ức lập tức ra phía bên ngoài xem xem có gì phi thường không, vừa mới thành công trúng kế của Lưu An. Hắc Khải ngay lúc này hấp tấp chạy tới tháo băng bịt mồm của Vân Vy ra, cởi cả dây trói trên người cô. Vân Vy nhìn thấy được người trước mặt mình là Hắc Khải, cô không khỏi đột ngột – Sao anh lại tại nơi này? – Đừng lo, anh tới cứu em. Hắc Khải trấn an Vân Vy rồi nhanh gọn cởi trói cho cô. May mà Phong Ức không tồn tại đặt bom khinh khíay gì, còn nếu không mọi chuyện sẽ càng thêm tinh vi. Hắc Khải biết thời hạn gấp gáp nên anh không còn giangr gì nhiều, chờ tới khi cô được bình an thì anh mới kém chất lượngng kém chất lượngi rõ chuyện này cho cô nghe. Nhưng Vân Vy lại càng không muốn chuyện này ảnh hưởng tới Hắc Khải, nếu khiến cho Phong Ức nhìn thấy được thì chẳng xuất sắc lành gì, cô chỉ có thể đẩy anh ra – Anh mau đi đi, em không muốn nhớ ơn anh. Cuộc sống cho hôn nhân của Vân Vy và Cố Thừa Duật rất chi là hạnh phúc với hai đứa con dễ mến. Mùa ướp đông bảng giá trôi đi, ngày xuân vừa mới tới. Xuân này hộ gia đình nhỏ đến cuối cũng có thể có tin mừng, Vân Vy mang thai được 6 tuần rồi. Bước rời khỏi phòng khám, Vân Vy tâm chình ảnh vui buồn lộn lạo. Vui vì trong bụng cô vừa mới mang môt sinh mệnh nhỏ, này đó là kết tinh ái tình giữa cô và Cố Thừa Duật. Xem thêm Còn buồn là vì cô rất sợ sinh đẻ. Khi xưa lúc sinh Tiểu Nghiêm và Giai Tuyết chỉ có 1 mình cô dựa dẫm với mẹ, cho nên cô vừa mới sớm bị ám hình ảnh tâm lí với việc sinh đẻ. Tuy giờ cả hộ gia đình vừa mới đoàn viên, nhưng cô vẫn chưa sự thật chuẩn bị để chào mừng thêm 1 thành độngên mới trong hộ gia đình. Với lại cô cũng chưa biết Cố Thừa Duật có thích sự mở cửa của em bé không, cô rất sợ hắn sẽ không thể thích nó. Đứa tthấp này đến với cô là ngoài ý muốn.
Cô và hắn, là một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cô gặp hắn trong lần xem mắt thứ n của mình, còn hắn thì là lần đầu gặp cô gái ngỗ ngược như cô. Ngày đầu gặp nhau, ma xui quỷ khiến hai người về chung một nhà với nhau. Cô không ưa hắn một chút nào, bởi vì ngay sau khi mới đi đăng kí kết hôn xong, hắn đã để lại cho cô một ấn tượng rất tồi tệ, đó là bỏ lại mình cô ở trước cửa Cục dân chính, hại cô phải ôm cục tức trong bụng mà về đó về tới nhà, Vân Vy mới biết thì ra là bố mẹ hai bên đã tính sẵn tương lai cho cả hai rồi, lần này cô muốn chạy cũng không thể nào chạy thoát nổi. Chuyện này Cố Thừa Duật, chồng cô, cũng đó cô và hắn đã thoả thuận là sẽ không ai can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, đường ai người nấy đi. Nhưng không may là mẹ chồng đã tính kế hoạch sẵn, phòng trường hợp cô và hắn không chịu hợp vào đêm tân hôn, cô cùng hắn triền miên ân ái. Chính cô cũng không hề nhận ra rằng, kể từ giây phút đó, địa ngục của đời cô bắt đầu ập tới.
ông xã vô tâm phu nhân